“ BỐP “ !!!!
.... “ hự ” ....
Cái Quyên cau mày , bất thình lình nhảy lên sút mạnh vào bụng con Hằng ...tóm tóc nó đè đầu xuống rồi thụi huỳnh huỵch vào bụng con bé khiến nó.... hộc máu mồm ...
Vừa đấm vừa quát lớn ...
- Có xin lỗi ko !
- Lì mặt này !!
- Thích bướng này !!!
- Tao nói mà mày dám bơ thế á !!!!
- Khinh người hả con rẻ rách này !!!!!
- Nhìn thấy bọn tao môi mày lên da non à mà thích sủa bậy thế !!!
- Này thì tao oánh cho hết cắn càn nhớ !!!
#$&%&##$%%$^&&^* ......!!!!
Mấy đứa con gái lạnh lùng buông tay khiến nó ngã vật ra đất ...
Con nhỏ đau điếng... thở hắt ra từng hồi 1 cách khó khăn , mặt tái mét vương vớt máu.... bặm môi thì thầm lẩm bẩm .... trừng mắt lườm cái Quyên ...khiến nó giật mình... rồi lại cười khẩy ... ngồi xuống vỗ vỗ vào mặt con bé...
- Con ranh ! Chửi thì chửi to lên ... làm gì mà phải lẩm bẩm khó khăn như thế ! Bình thường to mồm lắm cơ mà ... Lần sau thì cạch mặt bọn này ra nhá ... cống rãnh mà đòi sóng sánh với đại dương à
Bỗng , nó chợt bật dậy , tóm lấy cổ áo cái Quyên lừ mắt trợn lên nghiến răng kèn kẹt chửi thề....
- Con ....chó ....ghẻ ! Bọn mày.... là ....cái ***** gì ....mà tao .....phải.... tránh ...
Cái Quyên sửng sốt , cười phá lên rồi tóm lấy yết hầu nó lôi ngược dậy ... thở dài ...cười khẩy....
“ được.... “
“ CỐP !!!!”
Bất chợt nó nghiêng đầu về phía sau... lấy lực bật về phía trước ...ghè mạnh trán vào mặt con Hằng ... khiến con bé choáng váng ko kịp né .... mũi thâm tím be bét máu .... mấy đứa con gái ko khỏi bất ngờ .... vỗ tay cổ vũ khen cái Quyên rối rít .... Đám người tụ tập xung quanh trong con ngõ nhỏ đã mỗi lúc 1 nhiều ...
Nó vẫn đứng ngoài , ko rời mắt nhìn và quan sát thái độ .... ko hẳn là thích thú nhưng cũng chẳng muốn ngăn cản , lần này nó quyết ko can thiệp .... con Hằng đáng bị 1 lần như thế ...
Con Hằng bị đánh rã rời ... chẳng còn sức chống cự ... thậm chí muốn chửi còn ko rõ lời... nhưng nó vẫn lì mặt ra như thế.... ko mở mồm ăn năn hối hận hay xin lỗi 1 câu ... hỏi thì chỉ cười khẩy “ tao thích phá bọn mày như thế đấy !!! “ ...
Cái Quyên vốn là đứa nóng tính , gặp phải thái độ nhơn nhơn trơ như gỗ đá của con Hằng.... nó càng bực tức.... càng tức thì lại càng đánh mạnh...
“ Chát “ !!!
Thích phá này !!!!
“ Chát “ !!!
Thích cà khịa bọn tao này !!!
“ Chát “ !!!
Cái này là cho Nấm này !!!
“ Chát “ !!!
Cái này là tội lì này !!!
“ Chát “ !!!
Thích cứng đầu này ...
....
“ Chát !!! Chát .... “
Cứ thế... con bé vừa tát vừa chửi.... như để xả ra cục tức đã bị dồn nén từ lâu... nó tát cho đã tay thì thôi.... xung quanh hò hét đến ù tai... đứa cổ vũ... có người lại xì xào chê trách .... phần lớn là cười cợt “ hơ hơ... miss Ảnh cơ đấy... mịa con này toàn đi nịnh bợ bọn giám khảo cả mua chuộc phiếu bình chọn của mọi người chứ xinh đẹp éo gì ...” .Con Hằng bị tát sưng vù cả 2 má ... tóc tai xõa xượi rối bù .... trông thật nhếch nhác thảm hại.... dường như đã quá sức chịu đựng của nó.... đôi mắt lúc nào cũng quắc ngược lên sắc bén lạnh buốt của nó bắt đầu trĩu dần xuống ... từng giọt như rưng rưng.... đọng đầy khó mà giữ lại nổi .... chan hòa bên khóe mắt đỏ hoe của nó.... từng dòng chảy xuống xuôi bờ má hòa cùng máu ... nhạt nhòa màu....
“ Thấy máu “.... con bé đứng từ xa cũng chợt giật mình bủn rủn.... tự dưng nó cảm thấy lành lạnh.... vì 1 cái gì đó... nó là đứa sợ máu ... hoặc thậm chí mà mấy thứ kinh kinh tương tự... từ bé đã thế rồi... nó thấy nhược cả người khi máu chảy.... hắn nắm chặt lấy tay nó .... bàn tay ấm áp dường như tiếp thêm sức sống cho con bé... hắn lo lắng , vẫn giọng nói dịu dàng ....
- Em làm sao thế ... tay lạnh toát ra thế này ... có mệt lắm ko ? Anh đưa em về trước nhé ...
- Em ... em thấy mệt quá ...
Bỗng , hắn lặng đi... ôm chặt lấy nó...
-Xin lỗi ! Anh quên mất là em sợ máu ... mình về thôi , chuyện ở đây hội cái Quyên lo được rồi...
- Nhưng....
- Ko có nhưng nhị gì cả =.=”....
- Được ùi ... nhưng anh ra bảo cái Quyên nếu cảm thấy đã “ đã tay “ thì
dừng ở đây đi .... thế là đủ rồi .
- Tuân lệnh ^^!...
Cái Quyên vẫn tiếp tục tra tấn cật lực ... Bạn bè của cái Hằng đứng xung quanh cũng nhiều ko đếm xuể... nhưng... không 1 đứa nào thèm vào ứng cứu .... thậm chí còn cười cợt , reo hò phấn khích như ko quen biết.... Có lẽ... đó là cái giá trả cho tình bạn mua bằng tiền và sự giả dối của nó .... Ông Long bảo cái Chi ra báo lại cho cái Quyên theo như lời Trứng Vịt Lộn nói . Còn quyết định thế nào là tùy cái Quyên xử lí...
Cái Chi gật gù dạ dạ vâng vâng rồi lon ton chạy ra thì thầm vào tai cái Quyên ... con bé im lặng 1 lúc .... rồi ậm ừ... buông tay .... nhìn nó cũng có vẻ thấm mệt ... nhưng dường như bớt chút lầm lì , nặng nhọc .... áp lực ở nhà con bé lúc nào cũng khiến nó cảm thấy muốn cáu gắt.... và bất cứ khi nào có cơ hội... tất nhiên nó sẽ ko ngại gì mà giải tỏa 1 cách.... “ cực kì nhiệt tình “ :]]....
Nhìn cái Quyên đã ngừng đánh đập , nó thở phào nhẹ nhõm .... cùng ông Long trở về nhà ... cũng thấy bớt mệt ... chả hiểu sao tự dưng đầu óc choáng váng đến thế....
- Nhóc vào nhà đi ....
- Vâng ! Anh về nha ... tối rồi đi cẩn thận nhá
- Ừm ! Bít rùi... ngủ ngon nha ...
- Dạ ! Anh cũng ngủ ngoan ^^!
- Sao lại là ngoan =.=”....
Nó mỉm cười hí hửng ....
- Ừm ! Trẻ con thì chỉ thế thôi chứ con sao nữa ...
Hắn cau mày , nhăn nhó ...
- Hừm ! Trẻ con hoài à ~__~!... Ko thích đâu.... Biết bao giờ mới được làm người lớn đây ....
- Còn lâu há )
Nó lè lưỡi , cười tinh nghịch rồi dắt xe chạy biến vào nhà .... Hắn đứng đó phì cười nhìn nó vào tận trong nhà rùi phóng xe vụt đi trong ánh đèn lấp loáng của màn đêm tĩnh lặng ....mang trong mình 1 nỗi băn khoăn....
.... Mà không biết rằng....
.... Cũng đêm đó ....
.... Có 1 con nhóc.... Hí hửng nằm ôm Bé Thỏ.... mỉm cười tủm tỉm 1 mình....và tự nhủ với lòng mình rằng.... hắn...đang thực sự lớn dần lên trong trái tim nhỏ bé của nó....
“ Bạn biết ko .... Ko biết tự bao giờ .... tôi đã khắc tên bạn trong trái tim tôi.... và nó sẽ mãi mãi ở đó.... chỉ mình bạn mà thôi .... trái tim tôi.... nó không quá lớn.... để chứa đựng....< hơn >.... 1 AI ĐÓ ... “
***